Thực ra cũng chẳng cần mẹ phải dặn dò, mà chính cách sống của mẹ đã
là tấm gương cho Loan noi theo. Gần 30 năm sống trong gia đình, Loan
chưa bao giờ thấy mẹ to tiếng một lần với bố. Vui hay buồn, giận hờn
hay hạnh phúc, bằng lòng hay bất bình, mẹ cũng vẫn tận tụy ngày ba bữa
chuẩn bị cơm nước cho bố và cả nhà.
Có những lúc Loan biết mẹ
mệt đến kiệt sức, nhưng chỉ nghe bố về đến đầu ngõ là mẹ đã gượng dậy
chuẩn bị nước, khăn tắm và một thức uống giải khát nào đó cho bố. Cũng
từng có lúc bố mẹ cãi nhau, gọi là cãi nhau, chứ thực ra Loan chỉ thấy
bố la hét, còn mẹ bao giờ cũng nhỏ nhẹ, nhũn nhặn.
Ngày còn
nhỏ, có lần Loan đã hỏi mẹ: “Mẹ sợ bố lắm à?” Mẹ lắc đầu: “Mẹ không sợ,
nhưng mẹ nể bố và muốn tạo dựng cho bố một vị trí đẹp nhất trong gia
đình. Đàn ông là cái đầu tàu trong nhà, đuôi tàu muốn lộn lên chạy
trước đầu tàu thì liệu có ổn không?” Hình ảnh cái tàu hỏa chạy ngược
bằng đuôi một cách mù quáng, đã in sâu vào trong tâm trí của Loan, bồi
đắp trong cô những hình dung chuẩn mực về một nề nếp gia đình.

Cuộc sống gia đình Loan ban đầu đã diễn ra đúng như thế. Loan
rất chăm chỉ và kiên nhẫn phục vụ chồng. Cô luôn mỉm cười dù trong
người bực bội, khó chịu đến đâu. Cô không bao giờ lớn tiếng cãi lại
chồng, dù ý kiến của chồng và của mình ngược nhau. Chồng Loan cũng rất
hài lòng về điều đó.
Nhưng, cuộc sống chung chẳng dễ dàng với
bất cứ ai. Hai con người xa lạ ghép lại thành đôi, có biết bao điều
không phù hợp. Sinh trưởng trong một gia đình trí thức, coi trọng hình
thức và cách xử sự tế nhị, Loan rất khó chịu với cách sống cẩu thả, bừa
bãi, thậm chí quá… bình dân của chồng.
Đi về, muốn thay đồ đâu
thì anh thay, thay xong muốn quẳng đâu thì quẳng, đồ dơ, đồ sạch lộn
tùng phèo, Loan thường xuyên phải lấy mắt nhìn, thậm chí … mũi ngửi để
phân biệt cái nào nên cho vào chậu giặt, cái nào chưa mặc đến. Bình hoa
Loan cắm trên bàn, ngồi nhậu với bạn bè, anh thản nhiên để mọi người...
gạt tàn thuốc lá vào đó.
Trách móc chồng nhẹ nhàng, Loan nhận
được câu đùa cũng nhẹ tênh: “Anh có em để làm gì?”. Nhiều hơn nữa thì
anh trả lởi: "Chồng làm chuyện lớn, vợ lo chuyện nhỏ là... phải phép
rồi". Nhưng nhìn đi nhìn lại, Loan chỉ thấy trong nhà toàn chuyện nhỏ,
nên dần dần, cô thấy mình cứ như... người giúp việc nhà không công.

Có một chuyện khiến Loan rất đau đầu mà không thể nói ra đượclà
chuyện vệ sinh cá nhân của chồng. Trời nóng, có ngày anh ào vào phòng
tắm năm, sáu lần nhưng trời se lạnh, là chân anh hai ba ngày cũng không
chịu rửa. Những chuyện tưởng rất nhỏ như thế nhưng lại khiến Loan cảm
thấy như mình bị xúc phạm: Anh ấy không coi trọng đời sống riêng tư của
hai người chút nào, không coi trọng mình chút nào. Cô kết luận.
Kết
luận của Loan càng vững chắc hơn trước những biểu hiện tình cảm hời hợt
của chồng với mình. Giống như mẹ, Loan rất chu đáo, kỹ lưỡng trong
chuyện chăm sóc chồng. Kỹ lưỡng và chu đáo đến mức dần dần chồng Loan
coi mọi chuyện như là tất nhiên. Và cũng vì thế, chẳng bao giờ anh biết
hỏi han, chăm sóc lại cho vợ mình. Sáng dậy, Loan tất bật lo đồ ăn cho
cả nhà, loay hoay chuyện trong bếp, đi làm thì đã muộn giờ. Hôm nào còn
thời gian, Loan uống vội ly sữa, không thì nhịn đói luôn.
Thế
nhưng, chồng Loan chẳng bao giờ biết giúp vợ một tay. Sáng anh nghiễm
nhiên ngồi vào bàn, vừa đọc báo vừa chờ đồ ăn sáng. Chiều về, anh tắm
rửa rồi ra tưới cây kiểng, vào xem tivi cho đến khi có cơm ăn. Cơm
xong, lại tiếp tục xem tivi đến khi nhíp mắt thì đi ngủ. Cái bếp là
“khoảng trời riêng” của Loan.
Nếu chỉ như thế thôi thì cô cũng
chấp nhận. Đằng này, cả khi Loan ốm đau, anh chồng vô tâm cũng chẳng
thèm hỏi han lấy một tiếng, đừng nói là nấu cho miếng cháo, pha cho ly
nước cam. Nhiều lúc đau bệnh nằm một mình suốt ngày, trong khi chồng đi
làm về là ghé quán nhậu, hết tăng này đến tăng kia, về nhà chẳng hỏi
lấy một câu xem vợ ốm đau thế nào, ăn gì chưa, Lan tủi thân hết sức.
Sống
với nhau như thế được 4 năm, những ấm ức trong lòng Loan ngày càng gia
tăng. Nhiều khi tâm sự với bạn bè, người thân, ai cũng hỏi Loan, có nói
với anh ấy những ấm ức của mình chưa? Loan lại ngớ ra: "Toàn những
chuyện vặt vãnh, không lẽ chuyện gì cũng phải nói. Mà... tự anh ấy phải
hiểu chứ. Nếu anh ấy không tự hiểu có nghĩa là anh ấy đâu yêu thương gì
mình. Làm theo những đòi hỏi của mình thì đâu phải là biểu hiện của
tình yêu".
Loanh quanh, lòng vòng như thế nhưng thực chất, e
ngại lớn nhất của Loan là sợ xung đột, sợ va chạm, sợ ầm ỹ trong nhà.
Và, hơn tất cả là nếp gấp của suy nghĩ: "Chồng là đầu tàu trong nhà. Có
hay ho gì khi vợ gân cổ cãi nhau với chồng". Thế là cô chọn giải pháp
"Im lặng để giữ hòa khí" cho dù cái hòa khí ấy thực ra chỉ còn bề nổi,
lòng Loan đã là một khối trống rỗng.
Bất ngờ, chồng Loan phát
hiện được cô có quan hệ tình cảm với một người đàn ông cô quen trên
mạng. Anh gần như "ngã bổ chửng" vì cú sốc này. Anh càng bất ngờ hơn
khi thấy thái độ của vợ khi bị phát hiện: cương quyết ly hôn. Sợ mất
người vợ quá đỗi đảm đang, hiền dịu, chồng Loan mới cuống quýt tìm hiểu
xem vì sao vợ lại hết yêu mình. Đến lúc đó, Loan mới dần dà nói ra hết
những ấm ức, những đau khổ của mình và kết luận: "Mọi tình cảm của em
với anh đã hết. Em biết mình có lỗi khi yêu thương người khác, dù chỉ
là qua internet, nhưng điều đó khiến em hiểu em có thề thay đổi cuộc
sống của mình".
Qua cơn đau điếng vì bị phản bội, chồng Loan dần
nghĩ lại những điều vợ nói và bất ngờ, anh nhận thấy những đau khổ,
chán chường của vợ là có... cơ sở. Anh đã quá thờ ơ, quá vô tâm với vợ
và với cuộc sống gia đình của mình. Điều anh đau đớn nhất là: "Tại sao
em chẳng bao giờ nói ra? Lúc nào em cũng nhẹ nhàng, vui vẻ làm anh cứ
tưởng em bằng lòng với mọi điều".
Khi Loan nhắc chồng, cô đã
từng nói, anh lại bảo: "Ừ, thì em nói, nhưng cũng chỉ một lần, rồi
thôi. Anh lại tưởng không có gì nghiêm trọng. Sao chẳng bao giờ em làm
toáng lên, la hét lên, hay giận dỗi vài ngày như những vợ người khác?".
Loan nhìn anh ngạc nhiên: "Em không làm thế được, anh phải tự hiểu
chứ". Chồng Loan dở khóc, dở cười: "Trời ơi! Anh là đàn ông, không phải
chuyện ấm ức gì của đàn bà anh cũng hiểu hết".
Họ đã có một thỏa
thuận chung sống lại, bắt đầu lại. Nhìn chồng đau khổ, vật vã vì sợ mất
mình, Loan hiều ra những "quyền" của mình. Còn chồng Loan, kề chuyện
với bạn bè thân, anh hay đùa: "Nhà mình hóa ra thừa vàng. Ông nào cần,
mình chia bớt. Có ai đời chồng phải yêu cầu vợ nói ra, tranh cãi, giận
dỗi... như mình hay không?"